Bài kiểm tra của một nam sinh về tác phẩm “Vội
vàng” (Xuân Diệu) khiến giáo viên phải nhận xét:
“Tài phân tích thơ của em thật cao thủ quá. Xin bái
phục”
- Vừa qua, một bài kiểm tra Văn phân tích tác phẩm
Vội vàng của Xuân Diệu được 1 điểm, đã được lan truyền nhanh chóng trên các trang mạng xã hội.
Học sinh này đã phân tích bài thơ theo cách chưa
khác thường: “Tôi muốn tắt nắng … thì làm sao mà
tắt được? Nó không phải vật sở hữu của ông nhưng
ông lại muốn tắt nó đi”. Ngoài ra ngôn từ của tác
phẩm Vội vàng còn khiến tác giả của bài kiểm tra Văn độc, lạ này liên tưởng đến những bản hit đang
được giới trẻ rất yêu thích như Tình yêu màu nắng,
Cơn mưa ngang qua.
- Nguyên Văn Bài Làm
“Xuân Diệu -69 có bút danh là Trảo Nha, tên thật là
Ngô Xuân Diệu. Ông là nhà nghệ sĩ lớn, nhà văn hóa lớn có sức sáng tạo mãnh liệt, bền bỉ và sự nghiệp
văn học phong phú. Ông mang đến cho thơ ca
đương thời một sức sống mới, một nguồn cảm xúc
mới với những cách tân nghệ thuật đầy sáng tạo.
Vội vàng là bài thơ tiêu biểu của Xuân Diệu trước
cách mạng tháng 8 in trong tập thơ Thơ thơ sáng tác vào năm 1938. Mở đầu bài thơ hết sức sáng tạo:
Tôi muốn tắt nắng … thì làm sao mà tắt được? Nó
không phải vật sở hữu của ông nhưng ông lại
muốn tắt nó đi. Rồi sau đó lại là: Tôi muốn buộc gió
lại. Buộc gió làm sao mà buộc được nó cũng không
thuộc quyền sở hữu của ông, khi đọc tới đó ta chưa hiểu ý ông muốn gì nhưng vế sau:”…tắt nắng đi” là
“cho màu đừng nhạt mất” và ” buộc gió lại” là “cho
hương đừng bay đi”. Vì sao lại có chuyện như thế,
vì ông thấy màu nắng quá đẹp ông không muốn rời
xa màu nắng ấy, màu vàng của thiên nhiên nên ông
đã muốn tắt nó đi để giữ nó cho riêng mình, biết đâu ông tắt nắng đi mang về nhà ông lại sáng tác ra
một bài thơ hay thì sao, như là Tình yêu màu nắng
chẳng hạn. Còn với gió thì ông không tắt mà ông
buộc lại vì trong gió có mùi hương đặc trưng của nó
mà ông cảm nhận thấy được. Rồi cũng như nắng
nếu ông buộc được gió ông cũng sẽ mang về nhà và thả thì biết đâu ông cũng sáng hay và lãng mạn
thì sao. Ví dụ như Cơn gió ngang qua. Tóm lại, nhà
thơ đã có ý định hết rồi em xin bái phục nhà thơ,
nhưng những điều đó lại trái với tự nhiên nên khó
lòng mà làm được”.